nỗi cô đơn của các số nguyên tố

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố | Paolo Giordano

REVIEW SÁCH NỖI CÔ ĐƠN CỦA CÁC SỐ NGUYÊN TỐ

"Các số nguyên tố chỉ có thể chia hết cho 1 và cho chính nó... Chúng là những con số đa nghi và cô độc."

"Trong các số nguyên tố còn có những số thậm chí còn đặc biệt hơn nữa. Các nhà toán học gọi chúng là những cặp số nguyên tố sinh đôi: đó là các số đứng cạnh nhau, nói đúng hơn là gần nhau bởi giữa chúng luôn có một số chẵn ngăn không cho chúng sát lại bên nhau thực sự."

nỗi cô đơn của các số nguyên tố

Mattia và Alice như một cặp số nguyên tố sinh đôi vậy, cả hai đều cô đơn trong thế giới của riêng mình. Họ đã gặp được nhau, thấu hiểu nhau nhưng cuối cùng lại không thể bên nhau vì giữa hai số nguyên tố sinh đôi luôn có một số chẵn chắn ở giữa, giống như khoảng cách giữa hai người. Khoảng cách đó không lớn, nhưng nó vẫn luôn tồn tại. Chỉ cần mỗi người cố gắng thêm một chút là họ có thể ở bên nhau. Là định mệnh không cho họ bên nhau hay do mỗi người không muốn thoát khỏi sự cô đơn của riêng mình?

Chỉ cần lúc họ còn trẻ, Alice bước đến gần Mattia thêm một bước và ôm cậu ấy, hay 9 năm sau đó, sau khi trở về, Mattia ở lại với Alice thì có lẽ họ đã có một kết thúc khác. Định mệnh giữa họ chỉ cách nhau có một bước chân.

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố là một cuốn sách buồn, kể về câu chuyện của hai nhân vật Alice và Mattia. Mỗi người đều có khoảng đen quá khứ của riêng mình. Alice vì tai nạn đã mất đi một bên chân và Mattia ngày còn nhỏ đã bỏ lại đứa em gái sinh đôi của mình trong công viên một mình và không bao giờ còn gặp lại nó nữa. Mỗi người đều cô đơn, không có gì gắn kết họ với thế giới này, không gia đình, bạn bè. Khi gặp nhau, họ tưởng như đã tìm được người hiểu mình, giống mình, nhưng tiếc là họ đã không thể đến với nhau, dù chỉ cố gắng thêm một chút nữa thôi. Nhưng cuối cùng, họ vẫn là không thể.

“Mattia thổi vào hai bàn tay, gió biển mằn mặn khiến chúng bị khô đi. Rồi anh thọc tay vào túi áo khoác. Anh thấy có gì đó trong túi phải. Anh lôi ra một tấm các gập bốn. Đó là số điện thoại của Nadia. Anh chậm rãi đọc dãy số và mỉm cười.”

“Mattia ở xa. Fabio ở xa. Dòng sông tạo tiếng xào xạc yếu ớt và mơ màng.

Cô nhớ khi nằm chôn mình trong hẻm núi phủ ngập tuyết. Cô nghĩ tới sự im ắng tuyệt đối. Giống như lúc đó, ngay cả bây giờ cũng không ai biết cô ở đâu. Kể cả lần này cũng sẽ chẳng có ai tới. Nhưng cô sẽ không chờ đợi nữa.

Cô mỉm cười với bầu trời trong vắt, với một chút khó khăn mệt nhọc, cô đã biết tự đứng dậy một mình.”

Dù không ở bên nhau nhưng có lẽ đây là kết thúc tốt nhất cho hai người họ, vì họ đã lựa chọn như thế mà.

Tác giả: Lê Thụy Trang Anh – Thành viên group Mỗi Ngày 1 Trang Sách

Có thể bạn quan tâm:

Mặt dày tâm đen: 10 bài học phía sau ánh hào quang

Mã Vân Triết lý sống của tôi | Những trích dẫn hay nhất

7 cuốn sách khiến bạn “khóc như mưa”

Lãnh đạo tỉnh thức | Đạt Lai Lạt Ma

Những nghệ thuật ứng xử căn bản trong Đắc nhân tâm

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *