Con đường mang tên em

Con đường mang tên em

CON ĐƯỜNG MANG TÊN EM

Tôi có một cậu bạn, là nhân viên sale. Lương tháng dao động khoảng 20-25 triệu. Tuy vậy luôn thấy cậu than rằng công việc “ngốn” quá nhiều thời gian, phải đi lại nhiều, cường độ làm việc lớn. Vì vậy sau 1 năm, cậu quyết định nghỉ việc, tìm một hướng đi khác.

Có cậu em khác đang học một trường khối kỹ thuật lớn ở Hà Nội. Là một ngôi trường mà tôi tin rằng nhiều bạn sinh viên khác mơ ước. Nhưng lại hay thấy cậu kêu rằng chán học. Muốn bỏ.

Rồi cả chuyện có cô chị 7 năm trước ước muốn làm hướng dẫn viên du lịch, để được đi đây đi đó. Mà nay đang ở quê làm giáo viên tiểu học. Cũng bởi ngày đăng ký thi Đại học chọn trường sư phạm theo nguyện vọng của má. Giờ đôi lúc kể lể, tiếc hoài.

1. “Con đường mang tên em…”

Cái chuyện nhiều bạn trẻ chúng ta không định hướng được con đường sự nghiệp của mình, chúng ta nghe nhiều rồi. Hỏi sao A chọn trường này? Sao A học ngành kia? Học xong ra trường A sẽ làm gì? A đứng gãi đầu gãi tai, ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: “Em cũng chưa biết, cứ học đã. Học vậy chứ ra trường chắc gì đã làm đúng ngành đúng nghề.”

Tạm quên chuyện của A, nhớ lại hồi nhỏ chúng ta đều có những ước mơ, xa xôi hơn là những hoài bão. Em nhỏ này muốn sau này trở thành bác sĩ, cậu bé kia ước mình là kiến trúc sư,… Mỗi người một con đường. Dù lớn, dù nhỏ; vi mô hay vĩ mô thì đều do mình lựa chọn. Con đường em đi ấy là con đường mang tên em.

Con đường mang tên em

2. “Đường đã thay tên…”

Nhắc lại câu chuyện cậu em đang học trường khối kỹ thuật ở trên. Tôi từng nghe cậu ấy kể rất thích làm kinh doanh, tìm hiểu khá nhiều về doanh nhân, các hình thức, mô hình kinh doanh. Cậu cho rằng người làm kinh doanh không chỉ giỏi kiếm tiền mà còn có bản lĩnh lớn, tinh thần gan góc. Cậu tính chọn một trường kinh tế để làm bước đệm, nhưng bố mẹ cậu nhất định không cho, muốn cậu học kỹ thuật. Vì làm kinh doanh không ổn định, rủi ro lớn. Buộc cậu phải nghe theo.

Vốn dĩ con đường cậu đi sẽ là mang tên cậu. Nhưng nay đường đã thay tên… Và rồi trên con đường ấy cậu sẽ đi được bao xa?

Giá mà cậu kiên gan, bền chí với lựa chọn của mình hơn. Ba mẹ luôn là những người yêu thương, lo lắng cho ta. Trong mắt họ ta mãi là đứa trẻ. Ba mẹ cậu phản đối lựa chọn của cậu cũng bởi vì họ muốn tốt cho cậu. Nhưng nếu cậu cho họ thấy được cậu thực sự đã trưởng thành, biết tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình họ sẽ an tâm hơn để cậu tự lựa chọn hướng đi cho mình.

Khi bản thân ta chưa đủ kiên định để rời khỏi sự bao bọc của người thân, nghĩa là ta cũng chưa đủ kiên định để chiến thắng được giông tố của cuộc đời.

Ai đó đã rất thông thái khi khuyên chúng ta hãy bước đi bằng chính đôi chân của mình, vì không ai bước hộ ta cả. Nhưng tôi muốn nhắc các bạn thêm một điều nữa: Bước bằng đôi chân của bạn và phải trên con đường bạn chọn. Không ai bước hộ bạn nhưng có rất nhiều kẻ muốn bạn đi trên con đường mà họ đặt ra. Khi ấy dù đôi chân của bạn có kiên trì và mải miết đến đâu cũng chẳng thể đến nổi cái đích mà mình mong muốn.

Hãy để con đường ta đi được mang tên chính mình…

Bài viết của Admin Mỗi Ngày 1 Trang Sách

Có thể bạn quan tâm:

Một nửa của 13 là 8

Giải quyết mâu thuẫn bằng EQ | Nguyễn Phi Vân

Những con rùa tự huyễn

Tôn trọng ý kiến người khác | Đắc Nhân Tâm

10 nguyên nhân dẫn đến thất bại của nhà lãnh đạo | Think and Grow Rich

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *